Truy cập hiện tại

Đang có 95 khách và không thành viên đang online

Lời thề trước Đảng

(TGAG)- Dù thời gian đã đi qua trên 40 năm nhưng tôi vẫn nhớ cái ngày được giơ tay tuyên thệ 3 lần trước Đảng kỳ và chân dung Chủ tịch Hồ Chí Minh, khi được chi bộ kết nạp Đảng ở tuổi 18. Xúc động lắm. Tự hào lắm. Thời gian nầy được vào Đảng khi tuổi đời còn rất trẻ là niềm vinh dự quá lớn lao. Và để được giây phút trang trọng đọc lời thề trước Đảng là cả quá trình rèn luyện phấn đấu rất kỳ công.
Phấn đấu trong học tập, đạo đức, tác phong, nhân cách; phấn đấu hết lòng vì các phong trào văn - thể - mỹ của nhà trường; tham gia tích cực sinh hoạt hè tại địa phương. Tôi còn phải đi đứng nghiêm túc; phát ngôn cẩn trọng; ăn mặc chỉnh tề, trên ngực áo bao giờ cũng phải gắn huy hiệu đoàn… Vui nhất là được nhìn thấy những ánh mắt bạn bè, tôn vinh, ngưỡng mộ với một người học sinh trẻ đã vinh dự đứng vào đội ngũ Đảng Cộng sản Việt Nam. Tôi nhớ số lượng đảng viên của chi bộ nhà trường chỉ đếm trên đầu ngón tay bởi thời điểm đó việc kết nạp giáo viên không thoáng như bây giờ; việc học sinh được kết nạp đảng lại càng khó hơn (thường chỉ áp dụng cho học sinh tình nguyện lên đường thi hành nghĩa vụ quân sự).

Thời gian qua đi. Công tác xem xét phát triển đảng ngày càng thoáng hơn, nhất là các đối tượng vốn xưa kia không thể kết nạp theo qui định của Đảng. Từ đó lượng đảng viên ở các chi bộ ngày càng nhiều. Lực lượng sinh viên, giáo viên trong các trường học trở thành đảng viên ngày càng đông. Cạnh đó đội ngũ đảng viên mới từ các cơ quan cũng phát triển đáng kể. Có nhiều đơn vị số lượng đảng viên nhiều hơn số lượng quần chúng chưa vào Đảng.

Tôi chợt lo và có một sự so sánh: Nếu như trước đây một quần chúng trở thành đảng viên ngoài nhân thân tốt theo qui định thì người đó phải có thành tích xuất sắc, vượt trội, tiêu biểu trong một tập thể lớn và được tập thể đó nhìn nhận, đồng tình. Còn như hiện nay, một cá nhân chỉ đạt mức độ hoàn thành nhiệm vụ bình thường, không vi phạm luật pháp, nội qui cơ quan thì việc vào đảng là rất gần.

Một lo ngại khác có thật đang diễn ra là một số đảng bộ áp dụng hình thức “khoán” chỉ tiêu phát triển đảng cho các chi bộ trực thuộc để đạt chỉ tiêu chung. Hệ lụy nầy đã dẫn đến việc kết nạp “non” đảng viên mới ở các chi bộ để hoàn thành nghị quyết năm, nhiệm kỳ. Một số cá nhân có khuyết điểm được bao che để được kết nạp. Và tất nhiên chất lượng thực sự của chi bộ ấy không đảm bảo.

Có vào Đảng thì có ra Đảng. Đó là qui luật tất nhiên để làm trong sạch nội bộ Đảng; để các tổ chức cơ sở đảng hoạt động chất lượng hơn, hiệu quả hơn, lòng tin của Nhân dân vào Đảng cũng từ ấy nhân lên. Vì vậy những đảng viên biến chất, vi phạm những điều đảng viên không được làm; vi phạm kỷ luật, làm mất uy tín đảng, làm giảm niềm tin trong nhân dân đã bị loại ra khỏi hàng ngũ Đảng ta. Đó là lẽ công bằng.

Tôi đã từng nghe, từng thấy một số trường hợp rất thản nhiên, vô tư, thiếu trách nhiệm, không thành tâm của một số quần chúng khi đọc lời thề trước Đảng. Họ xem đây là động tác mang tính hình thức đơn thuần để vào Đảng. Thậm chí một số đảng viên mới đã có tính chủ quan, kênh kiệu, dừng lại không phấn đấu tiếp tục như lời hứa của mình trước Đảng kỳ. Một số đảng viên biến chất xem chức vụ trong Đảng là bệ phóng tiến thân, mưu cầu lợi ích cá nhân và tiếp tục vi phạm kỷ luật từ nhỏ đến lớn hơn.

Tôi cũng từng đọc rất nhiều vụ việc cán bộ cấp cao bị khai trừ Đảng vì những sai phạm rất nghiêm trọng của mình. Vậy có khi nào họ nghĩ về giây phút tuyên thệ trước Đảng kỳ của mình khi bước chân vào hàng ngũ Đảng. Chắc là không. Bởi nếu có, thì sự thể sẽ không như những gì đã diễn ra. Mà nếu có, cũng chỉ là những giây phút thoáng qua và vụt biến mất bởi cám dỗ tài chính, quyền lực ập tới liên tục. Tôi chợt buồn khi nghĩ đến những đảng viên chỉ mới hôm qua thôi đang là những cán bộ lãnh đạo các cấp quyền cao chức vọng nhưng hôm nay đã bị tước quyền tự do, bị cách ly với xã hội, gia đình và có lẽ giờ đây họ đang cay đắng, tiếc nuối nghĩ về mình, nghĩ về Đảng, nghĩ về giây phút tuyên thệ trước cờ Đảng. Tất cả đã quá muộn màng. Họ không còn dịp, mà nói đúng hơn không còn xứng đáng đứng dưới Đảng kỳ thân yêu của Tổ quốc.

Tôi mong và rất mong những cánh tay giơ cao trước Đảng kỳ sẽ thẳng mãi, lời thề với Đảng mãi được duy trì và luôn là kim chỉ nam cho những đảng viên mới; cần có sự công tâm hơn trong việc phát triển đảng viên mới ở những người công nhân trong nhà máy, nông dân trên ruộng vườn, những con người đang đảm nhận những việc lặng thầm, độc hại, nguy hiểm mà xã hội ít biết đến. Và cũng cần lắm việc thận trọng khi phát triển Đảng quá ồ ạt, thiếu chất lượng, chạy theo số lượng, chỉ tiêu để rồi vào Đảng thì nhiều nhưng ra Đảng cũng quá đông.
    
Lời thề trước Đảng, một động thái quan trọng luôn nhắc nhở người đảng viên không được xao lãng và luôn là điểm tựa để mỗi cá nhân làm tốt hơn, hiệu quả hơn vai trò của một công bộc thực sự với Nhân dân.

Trấn Giang
Tiến tới đại hội đảng
Giải phóng miền Nam
Số lần xem các bài viết
16673895