Truy cập hiện tại

Đang có 78 khách và không thành viên đang online

“Các nhà dân chủ” hoạt động theo mệnh lệnh của phương Tây

(TUAG)- Ở Việt Nam, hầu hết những người quan tâm đến thời cuộc đều biết về bộ mặt phản động, tráo trở của một số tên mạo danh là “kẻ sĩ yêu nước”, “trí thức thương nòi”; tự phong là “chiến sĩ dân chủ” cũng như các cái gọi là “Hội anh em dân chủ”, “nhóm dân chủ cấp tiến”… Bọn chúng thường phê phán Đảng ta “không chịu thực hiện đa nguyên chính trị, cố bám giữ độc quyền lãnh đạo”(!); theo chúng “không có đa nguyên, đa đảng thì không bao giờ có dân chủ”(!)… Từ đó, quy kết: “Độc tài, Đảng trị là cái gốc sai chính của nhà cầm quyền Việt Nam hiện tại”, đòi phải sửa đổi Hiến pháp, xoá bỏ Điều 4, hiến định về vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam…



Cùng với đó, bọn chúng còn liệt kê, thêm thắt vào những sai lầm, thiếu sót của Đảng, đặc biệt là trong lĩnh vực kinh tế, quản lý xã hội để minh chứng cho sự cần thiết phải “chấm dứt vai trò lịch sử của Đảng”. Nguy hiểm hơn là đã nhen nhóm gầy dựng các tổ chức đối lập phản động, như cái gọi là “Đảng Dân chủ”, “Đảng Dân chủ xã hội”, “Đảng Dân chủ tự do Thiên chúa giáo”, “Đảng Dân chủ tự do Phật giáo”... Chúng đang ra sức kêu gọi thiết lập “chế độ dân chủ đa nguyên”, coi đó là một “mệnh lệnh” của đất nước hiện nay! Chúng lớn tiếng xằng bậy cho rằng: “đất nước sẽ tàn tạ đến nỗi tàn tật”, nếu vẫn chấp nhận “chế độ cộng sản”!

Và mới đây, trên trang Rfavietnam.com, VietTuSaiGon đã cho ra thêm bài viết tiếp tục xuyên tạc, bịa đặt, phủ nhận nền dân chủ xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam, chúng vu khống: Một trong những nguyên nhân làm cho dân chủ ở Việt Nam “mất dần sức sống” là vì đảng, chính phủ hiện hành bắt bớ, giam cầm, đàn áp “các nhà hoạt động dân chủ” như Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Công Định, Nguyễn Văn Đài và Lê Thu Hà…Cũng do quen thói “theo đóm ăn tàn” nhằm có được những đồng tiền nhơ bẩn của bọn phản động lưu vong, Đỗ Ngà mới cho ra lò “Nói bậy” luận điệu: “bao giờ Việt Nam mới xây nên thành trì dân chủ?” với “Một nền dân chủ hoàn chỉnh”, một “thiên đường dân chủ” kiểu Phương Tây! Y còn gào thét đề xuất thực hiện cái gọi là “văn hóa đa nguyên” cho có thêm phần “son,phấn”(!!!???).

Không ai lạ gì “các nhà hoạt động dân chủ” nói trên. Trong đó, điển hình là cái gọi là “Hội anh em dân chủ” do Nguyễn Văn Đài cầm đầu. Ngay trong cái gọi là tuyên ngôn của mình, cái Hội đó đã hùng hồn tuyên bố: “Không thành lập theo quy định của pháp luật Việt Nam, không chịu sự điều chỉnh của pháp luật Việt Nam”... Thử hỏi có ở đâu trên thế giới này có một thứ “kỳ cục” như vậy không? Và dĩ nhiên, nó đã lợi dụng quyền tự do, dân chủ liên kết với các tổ chức bất hợp pháp ở trong và ngoài nước hậu thuẫn, hỗ trợ tài chính, tập hợp lực lượng, huấn luyện, mở rộng các hoạt động chống phá, chờ thời điểm phù hợp đẩy mạnh cái gọi là “cách mạng đường phố”, gây sức ép, công khai hoạt động, đối đầu chính quyền, hướng tới thay đổi thể chế chính trị tại Việt Nam, lật đổ vai trò lãnh đạo của Đảng, sự quản lý của nhà nước; xây dựng chế độ “đa nguyên, đa đảng”, “tam quyền phân lập”, xã hội dân sự ở Việt Nam.

Tại châu Âu, Nguyễn Văn Đài và đồng bọn đã gặp gỡ, xuyên tạc, vu cáo tình hình dân chủ, nhân quyền Việt Nam, trực tiếp tiếp xúc, vận động một số phái đoàn ngoại giao, một số nghị sĩ của EU để thông qua dự luật Magnitsky; thúc đẩy các tổ chức NGO kêu gọi, cản trở Hiệp định thương mại EVFTA. Tại Mỹ, Đài và đồng bọn luồn lách, gặp gỡ nhiều cơ quan trong chính phủ Hoa Kỳ; gặp một số dân biểu như Alan Lowenthal, Thượng nghị sĩ Macro Rubio, John Collins và các tổ chức phi chính phủ khác như NED, Freedom House, American Bar Association, Ủy ban Tự do Tôn giáo quốc tế… để vu cáo, xuyên tạc, nhằm tạo ra nhận thức sai lệch tình hình dân chủ, nhân quyền trong nước; qua đó kêu gọi các tổ chức, cá nhân gây sức ép, ra điều kiện, can thiệp công việc nội bộ của Việt Nam.

Tuy nhiên “lưới trời lồng lộng, thưa mà khó lọt”, ngày 05-04-2018, phiên tòa xét xử đối với các bị cáo trong vụ án “Nguyễn Văn Đài cùng đồng phạm” với tội danh Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân được quy định tại điều 79, Bộ luật Hình sự với tổng cộng bản án 66 năm tù giam và 17 năm quản chế đã được dành cho 6 bị cáo cộm cán của tổ chức này.
Lịch sử đã khẳng định sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam đối với đất nước ta là sự lựa chọn tất yếu của lịch sử; là ý nguyện của Nhân dân. Thắng lợi của công cuộc đấu tranh giành chính quyền mà đỉnh cao là Cách mạng Tháng Tám năm 1945 có nhiều nguyên nhân, trong đó nhân tố hàng đầu là sự lãnh đạo đúng đắn của Đảng. Trước hết là sự hoạch định đúng Cương lĩnh, đường lối cách mạng: Nêu cao ngọn cờ giải phóng dân tộc. Tập hợp, đoàn kết rộng rãi toàn dân tộc. Chú trọng phát triển tình thế cách mạng và nắm bắt thời cơ. Đảng rất coi trọng phát triển thực lực cách mạng, giải quyết đúng đắn các mối quan hệ giữa nhân tố chủ quan, khách quan, thời cơ và nguy cơ. Đảng nhận thấy rõ, cách mạng của ta phải do ta tự làm lấy, vì vậy phải có sức mạnh. “Dù sao chỉ có thực lực của ta mới quyết định được sự thắng lợi”…

Trong những năm 1945-1946, do bối cảnh tình hình chính trị diễn biến phức tạp, ở Việt Nam, ngoài Đảng Cộng sản Việt Nam còn tồn tại một số đảng phái đối lập như Việt Nam Quốc dân đảng, Việt Nam Cách mạng đồng minh hội..., nhưng trên thực tế, chỉ có duy nhất Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo cách mạng. Các đảng phái, tổ chức đối lập thời kỳ này đã không vì lợi ích quốc gia, dân tộc mà âm mưu phá hoại cách mạng, xoá bỏ chính quyền cách mạng non trẻ, nên bị chính lịch sử và Nhân dân ta loại bỏ.

Như vậy ở nước ta từng đã có và cũng từng phủ định đa đảng. Từ đó đến nay, nền chính trị nhất nguyên, với vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam ngày càng được củng cố, phát triển toàn diện. Thực tiễn phong phú, sinh động qua gần một thế kỷ đã chứng tỏ, sự lãnh đạo đúng đắn và sáng suốt của Đảng là nhân tố hàng đầu lập nên nhiều kỳ tích. Trên thực tế, thể chế nhất nguyên một đảng lãnh đạo hoàn toàn không đồng nghĩa với mất dân chủ, kém phát triển và dân chủ, phát triển không đồng nghĩa với đa nguyên, đa đảng. Trên thế giới hiện nay, nhiều quốc gia đa nguyên, đa đảng, nhưng vẫn mất dân chủ, vẫn là những nước nghèo, kém phát triển nhất; ngược lại, cũng có những nước chỉ một đảng lãnh đạo, nhưng dân chủ vẫn được bảo đảm, kinh tế - xã hội phát triển, đời sống Nhân dân sung túc: “Không phải có nhiều đảng thì dân chủ hơn, ít đảng thì ít dân chủ hơn”.

Riêng tại Phương Tây, điển hình là nước Mỹ đang tồn tại của 112 đảng, nhưng chỉ có hai đảng (Đảng Dân chủ và Đảng Cộng hoà) thay nhau cầm quyền. Tuy bề ngoài là chế độ đa đảng đối lập, nhưng xét về bản chất chỉ là một đảng - đảng của giai cấp tư sản. Vì thế, dù Đảng Dân chủ hay Đảng Cộng hoà nắm quyền, cũng đều là đảng của giai cấp tư sản, đại diện cho lợi ích của giai cấp tư sản; dân chủ ở Mỹ không gì khác là nền dân chủ tư sản, nền dân chủ chỉ dành cho một bộ phận thiểu số, một số ít người trong xã hội. Điều này cũng dễ hiểu tại sao ở Mỹ, bên cạnh “một xã hội” với những người có cuộc sống xa hoa, hào nhoáng thì vẫn còn tồn tại “một xã hội” hoàn toàn khác hẳn, gồm hàng chục triệu người phải sống trong sự bất công, thất nghiệp, đói nghèo, bệnh tật, không có quyền dân chủ... Chính người Mỹ, Paul Mishler - Giáo sư trường Đại học bang Indiana đã chỉ rõ nguyên nhân của tình trạng này: Mọi đói nghèo, thất nghiệp, thất học,v.v.. đều do lỗi của hệ thống, lỗi từ chủ nghĩa tư bản Mỹ gây ra; nước Mỹ tự xưng là đa đảng nhưng thực chất chỉ là một đảng, đó là đảng của chủ nghĩa tư bản, dù là Đảng Cộng hoà hay Dân chủ.

Chủ tịch Hồ Chí Minh sau bao năm bôn ba đã tìm thấy và mang về “cái quý giá nhất” của Nhân dân-đó là tư tưởng dân chủ, chế độ dân chủ kiểu mới. Từ một nước thuộc địa dưới sự cai trị tàn bạo của thực dân, đế quốc “nhà tù nhiều hơn trường học”… Nhân dân ta đã trở thành người làm chủ đất nước. Nền dân chủ xã hội chủ nghĩa không ngừng được hoàn thiện: Bảo đảm tất cả quyền lực nhà nước thuộc về Nhân dân. Thực hiện đúng đắn, hiệu quả dân chủ trực tiếp, dân chủ đại diện, đặc biệt là dân chủ ở cơ sở. Thực hiện tốt, có hiệu quả trên thực tế phương châm "Dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra, dân giám sát, dân thụ hưởng".

Nhưng một số tổ chức phi chính phủ quốc tế đứng ra bao biện, bảo vệ một số người gọi là "nhà dân chủ" ở Việt Nam là tiếp tay cho hoạt chống phá Ðảng và Nhà nước Việt Nam. Riêng luận điệu thiết lập “chế độ dân chủ đa nguyên” là “mệnh lệnh” của đất nước thực chất lại là “mệnh lệnh” của những ông chủ ở phương Tây./.
                    
Trung Thành
Tiến tới đại hội đảng
Giải phóng miền Nam
Số lần xem các bài viết
28152682