Truy cập hiện tại

Đang có 75 khách và không thành viên đang online

Phum sóc là xóm làng, đồng bào dân tộc là anh em

(TGAG)- Khi chúng tôi đến doanh trại, cũng là lúc Đại đội 7 (thuộc Tiểu đoàn 511, Trung đoàn 892 - An Giang) vừa có chuyến đi diễn tập ở Chi Lăng về. Đại Úy Ngô Trường Giang - Đại đội trưởng phấn khởi cho biết, đợt diễn tập vừa qua, cả đơn vị đều hoàn thành rất tốt. Vừa trở về, anh em đã bắt tay ngay vào không khí học tập và huấn luyện ở đại đội; vẫn diễn ra như thường ngày, luôn trong tình thế cơ động sẵn sàng chiến đấu.

Bộ đội là vậy, doanh trại là nhà, đồng đội là anh em, và đối với đại đội 7 ở kề bên phum Ba Xoài thì còn có thêm “đồng bào dân tộc Khmer, là ruột thịt”. Đóng quân trên địa bàn ấp Ba Xoài, (xã An Cư, Tịnh Biên) nơi có hơn 80% đồng dân số là người dân tộc Khmer. Để tiếp xúc được với bà con, công việc đầu tiên là phải biết tiếng dân tộc. Đại Úy Lê Âm Py - Chính trị viên Đại đội 7 chia sẻ, những lúc muốn hỏi thăm bà con tình hình trồng trọt chăn nuôi, nhưng không biết tiếng Khmer, nên rất khó. Tiếng nói đi trước, tấm lòng mới đến được theo sau. Vậy nên anh em trong đơn vị, từ cán bộ chỉ huy cho đến cán bộ chuyên trách đều tự mày mò học tiếng dân tộc để giao tiếp, rồi học thêm về những phong tục, tập quán của bà con ra sao để hòa đồng. Vậy mà từ từ rồi cũng quen, cũng nói được.

-    Bòn tâu na? (Anh đi đâu?)
-    Tâu tia. (Đi về nhà.)
-    Sóc sờ bay. (Khỏe anh.)
-    Da. O kum kon top! (Dạ. Cảm ơn chú bộ đội!)


Bộ đội thăm hỏi, trò chuyện cùng bà con dân tộc

Mấy câu như vậy, đơn giản nhưng giúp anh em trong đơn vị được ngày càng gần gũi với bà con hơn; khoản cách ngôn ngữ không còn cản trở thì phum sóc với doanh trại mới thực sự như anh em chòm xóm với nhau, tối lửa tắt đèn có nhau. Từ đó mà chuyện cưới gả, giỗ kỵ ở các gia đình trong phum, bà con ra mời bộ đội vào dùng một bữa cơm là chuyện rất thường. Tình làng nghĩa xóm, tình quân dân từ những câu chuyện đời thường về làm ăn, mùa màng, dịch bệnh, phong tục… từ đó mà thắt chặt thêm. Bên cạnh đó những dịp lễ tết truyền thống của chùa, anh em trong đơn vị đều tổ chức thăm hỏi các sư sãi à cha, thông qua đó trao đổi cùng các sư các vấn đề sinh hoạt sản xuất của phum sóc; lắng nghe và tìm biện pháp giúp đỡ những khó khăn của bà con. Từ đó mà công tác vận động quần chúng của Đại đội 7 đạt được hiệu quả cao. Nếu như nhiều năm trước, bà con trong phum theo tập tục nuôi trâu bò trong nhà, thì qua trao đổi, vận động đến nay hơn 80% các hộ đã có chuồng riêng cho gia súc gia cầm; đảm bảo vệ sinh trong phum sóc cũng như phòng tránh được dịch bệnh.

Song song đó, hằng năm đơn vị đều tổ chức nhiều đợt tặng quà, gạo, nhu yếu phẩm và thuốc men cho bà con trong phum và địa phương nhân các dịp 30/4, 27/7, 2/9, 22/12. Cứ mỗi lần đến thăm nhà và động viên bà con, đơn vị đều cử theo Tổ quân y để thực hiện việc khám và phát thuốc miễn phí, được nhiều hộ dân rất cảm kích và ủng hộ.

Ngoài ra, đối với chính quyền địa phương nơi đóng quân, Đại đội thường xuyên liên hệ trao đổi, phối hợp trong công tác cũng như tham gia nhiều hoạt động trong phong trào xây dựng nông thôn mới; cải tạo giao thông nông thôn tại phum gần 09 km đường với hơn 325 ngày công lao động. Đồng thời, hằng năm vào đầu năm học, đơn vị tặng tập sách cho các em học sinh nghèo; vào hè, các em lên chùa học chữ Khmer, đơn vị cũng tặng thêm nhiều vở và viết cho nhà chùa để cấp phát lại cho các em, góp phần cùng các sư sãi à cha và địa phương giữ gì, phát huy những điều tốt đẹp trong bản sắc dân tộc.

Không chỉ những việc có sự chuẩn bị chu đáo từ trước như những điều chúng tôi kể bên trên, có những việc đột xuất, đơn vị cũng kịp thời cơ động giúp dân. Gần nhất là lần tuyến đê 2 km của xã An Nông bị lũ uy hiếp, có nguy cơ vỡ đê và gây ngập diện rộng lúa đang trong giai đoạn đồng trổ. Nhận được tin báo từ địa phương, đơn vị nhanh chóng điều lực lượng tham gia cùng bà con gia cố đê trong 2 ngày với 132 lượt chiến sĩ cán bộ. Rồi mấy hôm sau đó, cơn bão làm tốc nóc nhà của dì Hai ở đối diện cổng Đại đội. Đơn vị cũng kịp thời cử anh em nhanh tay đến giúp dì Hai gia cố và lợp lại nhà. Dì Hai nói: “Tôi sợ làm phiền mấy chú bộ đội đang công tác, nhưng mấy chú nói, tụi con coi dì không chỉ là hàng xóm mà còn là cô bác ruột thịt của tụi con nên việc nên làm là tụi con làm, đâu sợ phiền gì đâu. Mấy chú làm tôi rất là cảm động”. Không chiếu lệ, không cầu kỳ, anh em trong đơn vị giúp bà con bằng tấm lòng và nhiệt tình như đang giúp chính người thân của mình. Nên nhiều lúc dỡ nhà, dựng nhà, nhiều bà con trong phum, có khi tận Pu Thi cũng đến nhờ và đơn vị đều vui vẻ sẵn lòng nhận lời.

Bà Naeng Quên (con của liệt sĩ Chau Un - du kích ở ấp Bà Đen) nói với chúng tôi, hồi xưa nhờ có bộ đội Việt Nam cứu mà tôi thoát khỏi cái chết dưới tay tập đoàn diệt chủng Pôn Pốt. Bây giờ già yếu neo đơn, tôi lại được bộ đội Đại đội 7 nhận nuôi suốt đời. Cứ khoảng vài ba bữa lại có các cháu bộ đội ghé qua thăm, đi công tác cũng ghé hỏi thăm xem có khỏe không, nhà còn gạo không… Thiếu cái gì là các cháu lại đem đến cho. Nhiều bữa cảm ho, tôi sợ phiền mấy cháu nên ra chợ mua thuốc. Gặp vậy là các cháu “rầy”, rồi lại cho Sơn Huya (Cán bộ quân y của đại đội) xuống khám và cho thuốc. Con tôi tật nguyền, cháu tôi đi làm ở xa, tôi ở nhà có một mình, sống đến nay cũng nhờ bộ đội…

Chứng kiến cảnh trung úy Sơn Huya cầm tay ân cần hỏi thăm sức khỏe bà, như đứa con mỗi lần về thăm mẹ. Tôi thấy lòng mình ấm cúng lạ thường. Chắc rằng ông Chau Un và các đồng đội năm xưa cũng đã vui lòng khi thế hệ bộ đội hôm nay vẫn gần dân, hết lòng với nhân dân như các ông, các chú, các bác năm xưa một lòng chở che và nuôi bộ đội. Giấu từng vắt cơm, nắm gạo, đánh xe bò vào tận đồng bưng dúi vào tay bộ đội: “Kon top sóc sờ bay” (Mấy chú bộ đội khỏe nha!).


Bộ đội giúp dân chống lũ

Ban đầu chúng tôi ngạc nhiên khi thấy không ít lần các chú nông dân người Khmer đội rơm cho bò ăn, đi ngang doanh trại đều vẫy tay ra hiệu chào với đồng chí gác cổng. Không khí ấm cúng này phần nào làm cho chúng tôi nhớ đến lời Bác dạy: “Bộ đội được dân yêu, dân tin, dân phục thì nhất định thắng lợi”. Lời Bác không chỉ là kim chỉ nam trong hành động, mà việc học tập theo phong cách đạo đức, lối sống của Bác cũng được đơn vị áp dụng vào những việc rất thực tế trong sinh hoạt, học tập, huấn luyện cũng như công tác quần chúng. Sinh hoạt và làm việc đúng giờ giấc, lễ phép với nhân dân, quý mến giúp đỡ đồng đội… Những bài học ấy từ chỉ huy cho đến chiến sĩ đều trao dồi và thực hiện hàng ngày, vừa là động lực vừa là tiêu chí phấn đấu cho bản thân cũng như tập thể.

Chúng tôi hỏi vui, “Anh Py nè, bí quyết bí truyền nào mà anh và Đại đội được bà con tin tưởng và xem như ruột thịt vậy?”. Anh Py vui vẻ nói, thật ra cũng không có bí quyết bí truyền nào, ngoài câu nói nằm lòng, “phải coi doanh trại là nhà, phum sóc là xóm làng, đồng bao dân tộc là anh em”. Mọi ý nghĩ và hành động đều từ đó.

Lúc ra về, chúng tôi nấn ná nhìn khuôn viên đại đội 7 thật lâu. Những chỏm lá lô nhô xem lẫn trong những cây rừng cao to bóng mát, có cả những cây thốt nốt lâu năm. Ngay cả ý tưởng giữ lại mỏm đá, cây rừng, thốt nốt trong lòng đơn vị đã cho chúng tôi thấy tấm lòng và sự gần gũi với thiên nhiên cũng như sự gần gũi với bà con phum sóc./.

Bài, ảnh:  Huy Quang
Tiến tới đại hội đảng
Dua-nghi-quyet-vao-cuoc-song
Giải phóng miền Nam
Số lần xem các bài viết
18095169