Mỗi tổ chức, cá nhân cần quán triệt sâu sắc và thực hiện tốt nội dung thi đua yêu nước của Bác Hồ

(TGAG)- “Thi đua là yêu nước, yêu nước thì phải thi đua. Và những người thi đua là những người yêu nước nhất”; “Thi đua là một cách yêu nước thiết thực và tích cực”. Đó là những lời dạy của Chủ tịch Hồ Chí Minh lúc còn sinh thời và cho đến nay những lời dạy quý báu ấy vẫn còn nguyên giá trị, cần được quán triệt một cách sâu sắc.

Theo Người: “Nếu tất cả những người lao động nước ta - bộ đội, công, nông, lao động trí óc - đều thi đua và đều tăng năng suất gấp đôi, thì kết quả sẽ thế nào? Kết quả là lực lượng của ta về mọi mặt đều tăng gấp đôi. Ta sẽ diệt giặc gấp đôi, thắng lợi gấp đôi. Kết quả là kháng chiến sẽ thắng lợi gấp đôi, kiến quốc sẽ thành công gấp đôi. Kết quả là dân giàu nước mạnh”.

Chính vì thế, để phong trào thi đua yêu nước phát triển sâu rộng, nền nếp, trở thành cao trào cách mạng của nhân dân, góp phần đắc lực vào thắng lợi của cách mạng nước ta, ngày 01-6-1948, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã cho thành lập Ban Vận động thi đua ái quốc Trung ương và các cấp. Sau đó, ngày 11/6/1948, Người đã lần đầu tiên ra Lời kêu gọi thi đua ái quốc. Chủ tịch Hồ Chí Minh đã khẳng định rõ mục đích của việc phát động phong trào thi đua yêu nước trong toàn quốc: “Diệt giặc đói khổ, diệt giặc dốt nát, diệt giặc ngoại xâm”.

Để đạt được mục đích của thi đua yêu nước, Người chỉ rõ cách làm là dựa vào: “Lực lượng của dân, tinh thần của dân, để gây hạnh phúc cho dân”.

Theo Người, tất cả mọi con dân nước việc đều phải có trách nhiệm thực hành thi đua yêu nước: “… bổn phận của người dân Việt Nam, bất kỳ sĩ, nông, công, thương, binh; bất kỳ làm việc gì, đều cần phải thi đua”. Và phải “Làm cho mau, làm cho tốt, làm cho nhiều”.

Kết quả cuối cùng của các phong trao thi đua yêu nước, theo Chủ tịch Hồ Chí Minh là để thực hiện cho được ba mục tiêu quan trọng: “Dân tộc độc lập - Dân quyền tự do - Dân sinh hạnh phúc”.

Để đi đến kết quả tốt đẹp đó, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã kêu gọi:

“Các cụ phụ lão thi đua đốc thúc con cháu hăng hái tham gia mọi công việc;
Các cháu nhi đồng thi đua học hành và giúp việc người lớn;
Đồng bào công thương thi đua mở mang doanh nghiệp;
Đồng bào công nông thi đua sản xuất;
Đồng bào trí thức và chuyên môn thi đua sáng tác và phát minh;
Nhân viên Chính phủ thi đua tận tụy làm việc phụng sự nhân dân;
Bộ đội và dân quân thi đua giết cho nhiều giặc, đoạt cho nhiều súng”.

Trong bài phát biểu trước các chiến sĩ thi đua, ngày 03-5-1952, Người đã yêu cầu: “Cán bộ phải thi đua với quần chúng, xung phong làm gương mẫu cho quần chúng để kháng chiến mau thắng lợi, kiến quốc chóng thành công”. Người thường dạy rằng: một tấm gương sống có giá trị hơn một trăm bài diễn văn tuyên truyền. Chính bản thân Chủ tịch Hồ Chí Minh là một tấm gương mẫu mực về thực hành thi đua, bao giờ cũng đi đầu trong việc thực hiện các phong trào được phát động. Người chính là một chiến sĩ tiên phong trong tất cả các phong trào thi đua cách mạng ở nước ta.

Về công tác thi đua, Người còn chỉ rõ rằng: “Trong các việc thi đua ái quốc, cần phải nêu rõ tinh thần cần, kiệm, liêm, chính…”. Thi đua lập thành tích cao nhưng bên cạnh đó vẫn phải thực hành tiết kiệm, không vì thành tích mà sử dụng nhân lực, vật lực một cách lãng phí. Thi đua phải dựa trên sự minh bạch, không chạy theo thành tích mà lấp liếm mặt xấu, khoa trương mặt tốt, báo cáo sai sự thật. Do đó, chỉ có dựa trên “cần, kiệm, liêm, chính” thì phong trào thi đua yêu nước mới có thể tiến hành liên tục và lâu dài. Bác đã từng nhắc nhở: “Tưởng lầm rằng thi đua chỉ nhất thời. Thật ra thi đua là phải trường kỳ”.

Để các phong trào thi đua yêu nước phát triển lâu dài thì các phong trào đó phải xuất phát từ thực tiễn, từ đời sống và hoạt động sản xuất hàng ngày, không nên quá xa vời, quá to tát. Vì thế mà Người đã chỉ rõ: “Tưởng lầm rằng thi đua là một công việc khác với những công việc làm hàng ngày. Thật ra, công việc hàng ngày chính là nền tảng thi đua”.

Một trong những nội dung quan trọng của công tác thi đua đó là khen thưởng. Thi đua là cơ sở của khen thưởng. Chính từ nền tảng của phong trào thi đua yêu nước mà lựa chọn những cá nhân, tập thể tiêu biểu nhất, xứng đáng nhất để khen thưởng. Người dạy rằng: “Thi đua thì phải khen thưởng, khen thưởng để đẩy mạnh thi đua”. Thi đua và khen thưởng bổ sung, hỗ trợ cho nhau và phải luôn gắn bó với nhau. Theo Bác Hồ: “Thi đua là gieo trồng, khen thưởng là thu hoạch”.

Năm 1947, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã cho thành lập Viện Huân Chương với nhiệm vụ giúp Đảng, Nhà nước nghiên cứu chủ trương, chính sách khen thưởng, quản lý công tác khen thưởng của Nhà nước. Ngoài ra, Người còn rất quan tâm đến việc biểu dương và phát huy tác dụng của những tấm gương “Người tốt, việc tốt”. Người gạch chân những dòng chữ đưa tin về gương “Người tốt, việc tốt” trên các báo chí, giao Viện Huân chương thẩm tra để trình Chính phủ khen thưởng kịp thời và Người gửi tặng Huy hiệu. Người còn khuyến khích làm sách “Người tốt, việc tốt” để phổ biến rộng rãi trong xã hội những tấm gương tiêu biểu ấy.

Đã 70 năm trôi qua, kể từ ngày Chủ tịch Hồ Chí Minh ra Lời kêu gọi thi đua ái quốc, dưới sự lãnh đạo của Đảng, nhân dân cả nước đã đoàn kết một lòng, vượt qua mọi hy sinh, gian khổ, đánh thắng thực dân Pháp, đế quốc Mỹ và tay sai, thống nhất đất nước và đang vững bước trên con đường đổi mới, hội nhập.

Trong giai đoạn hiện nay, thiết nghĩ, mỗi tổ chức, cá nhân cần quán triệt sâu sắc và thực hiện tốt nội dung thi đua yêu nước của Chủ tịch Hồ Chí Minh để góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp, để đất nước tiếp tục tiến lên sánh vai với các cường quốc năm châu như Chủ tịch Hồ Chí Minh hằng mong đợi./.

Lâm Giàu
Dua-nghi-quyet-vao-cuoc-song
Số lần xem các bài viết
7828230